Cuộc đời cứ lặng lẽ trôi đi với những cột mốc của năm và tháng. Những gì còn lại sau lớp bụi của thời gian ấy? Có lẽ đó chính là ký ức. Có những mảng kí ức trắng ngần như hoa bưởi, có những mảng ký ức tím biếc sắc bằng lăng. Tôi vẫn nhớ về em trong mảng màu ký ức của riêng mình, mảng ký ức mang tên tuổi thanh xuân. Tôi đã cất giữ những ký ức trong trẻo và tinh khôi ấy như cất giữ những báu vật của đời mình cho dù có thể em đã quên.
Phải, em đã quên,em đã quên rồi. Quên con đường làng rợp bóng tre xanh, trơn trượt như bôi mỡ mỗi khi mùa mưa đến, quên tôi chàng trai với những bông cải vàng rực trên đồng. Ngày ấy em nói em yêu màu vàng của hoa cải, yêu những thảm hoa cải trải dài đến tận chân trời. Em đứng đó giữa cánh đồng hoa cải nở rộ nụ cười với lúm đồng tiền nghiêng ngả cả hồn tôi. Mái tóc em bay bay trong gió sợi nhớ, sợi thương cứ đan cài răng lược trong nỗi nhớ của tôi. Cuộc đời thật kì lạ có những chuyện chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc nhưng lại làm người ta không thể nào quên. Mái tóc em thơm mùi hoa bưởi, nụ cười em thơm mùi cốm còn sự giận hờn của em lại đắng như những giọt cà phê đậm màu của sự chia ly.
Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ chỉ biết rằng sự giận hờn của chúng mình như gió với mây. Gió trách mây sao không vi vu cùng gió, mây lại trách gió sao không theo mây đến tận chân trời. Em đã sang nước Nga xa xôi để thực hiện những mơ ước của cuộc đời mình, còn tôi ở lại với những kỷ niệm chẳng thể gọi thành tên. Đôi khi tôi tự trách mình khờ khạo không níu giữ em cho riêng mình để em như áng mây kia trôi về bờ bến lạ. Nhưng ai không đi qua tuổi trẻ? ai chẳng cần khờ dại để lớn khôn?
Chiều nay ngang qua con đường cũ, những chiếc lá tre khô rụng bay theo gió cứ xoay nghiêng làm tôi nhớ đến những sợi tóc em. Những sợi tóc đã dệt những yêu thương ngày cũ. Thi thoảng trong tiếng gió tôi nghe tiếng cười giòn tan của em lúc đi chân trần trên nền đất nhão. Có cánh chuồn ớt bay vù lên từ một bụi cây ven đường. Chuồn ơi! có bay về nơi xa xôi ấy cho ta nhắn em một lời xin lỗi cho những vụng dại thủa ban đầu. Con đường ngày xưa cùng đi giờ đây chỉ mình tôi lặng bước. Những kỷ niệm về em nhắc nhớ những yêu thương trong trái tim tôi. Viết về em, viết cho mùa hoa cải đã đi qua, viết cho những nhớ nhung đã từng khắc khoải trong tim một thời.



0 nhận xét:
Đăng nhận xét